Một gia đình người Canada đã sống ở New Zealand trong 18 năm qua cho biết họ đã nhận được tấm séc trợ cấp COVID-19 dành cho con gái khuyết tật của họ đã qua đời vào năm 2009, mặc dù họ chưa bao giờ nộp đơn xin bất kỳ khoản trợ cấp nào.

Sandra Walsh và gia đình chuyển từ Winnipeg tới Christchurch, New Zealand vào năm 2003 với bốn đứa con của họ. Vào thời điểm đó, cô con gái út Bonnie của họ, mắc hội chứng Down, được một tuổi.

Trong một cuộc phỏng vấn qua Zoom với đài CTVNews hồi tháng 3, bà Walsh cho biết Bonnie được chẩn đoán mắc bệnh ung thư hai năm sau khi sang New Zealand. Bonnie sau đó qua đời vào năm 2009, khi mới 7 tuổi.

“Hãy tưởng tượng sự ngạc nhiên của tôi khi thấy thư từ Chính phủ Canada trong hộp thư của chúng tôi, ở đây tại Christchurch, tấm séc $600,” bà Walsh nói.

(Ảnh: Sandra Walsh)

Bà Walsh cho biết không có thông tin nào đi kèm với tấm séc, và dòng ghi chú chỉ ghi “Khoản tiền phúc lợi” và séc đề tên Bonnie.

Bà Walsh cho biết gia đình đã thông báo cho lãnh sự quán Canada ở New Zealand khi Bonnie qua đời và điền vào các thủ tục giấy tờ tương ứng vào năm 2009. Bà nói gia đình sau đó đã nhận được giấy chứng tử cho Bonnie, cũng như sổ thông hành đã bị hủy của Bonnie.

Bà Walsh cho biết họ đã không nhận được thư từ gì từ chính phủ Canada kể từ đó.

Bà Walsh nói khi đại dịch COVID-19 xảy ra, gia đình đã không xin trợ cấp tài chính thông qua chính phủ Canada, vì họ không đang sinh sống ở Canada và không cần trợ cấp.

“Tôi thậm chí không nghĩ tới chuyện đó, vì chúng tôi không thực sự có đại dịch ở New Zealand,” bà Walsh nói.

“Hơi lạ là chính phủ Canada lại gởi trợ cấp đại dịch cho một người đang sinh sống ở New Zealand,” bà nói thêm.

Tuy bà Walsh thừa nhận rõ ràng có một sự nhầm lẫn trong việc cấp séc cho một người Canada quá cố từng sinh sống ở một quốc gia khác, bà không hiểu làm sao lại có chuyện không ai phát hiện ra sai sót này khi séc tới New Zealand.

Bà cũng nói rằng số tiền đó lẽ ra đã có thể dùng để giúp cho những người Canada khác thực sự còn sống và đang cần.

Trợ cấp đại dịch

Bộ Lao động và Phát triển Xã hội Canada (ESDC) nói với đài CTVNews hôm thứ Ba 30/3 rằng séc trợ cấp được gởi cho Bonnie là khoản tiền trợ cấp một lần trị giá $600 dành cho người khuyết tật để trợ giúp các chi phí bổ sung phát sinh trong đại dịch COVID-19.

ESDC cho biết nhiều người Canada đủ điều kiện nhận khoản trợ cấp một lần này, trong đó có những người Canada được miễn giảm thuế dành cho người khuyết tật (DTC) và người nhận trợ cấp khuyết tật thuộc Chương trình Hưu trí Canada (CPPD), lương hưu khuyết tật của Chương trình Hưu trí Quebec (QPPD) và bảy loại phúc lợi Cựu Chiến binh Canada (VAC) kể từ ngày 1 tháng 7 năm 2020.

“Bởi vì trẻ em khuyết tật có thể hội đủ điều kiện được hưởng DTC, một số sẽ nhận được khoản trợ cấp một lần này.”

ESDC giải thích rằng khoản trợ cấp này căn cứ theo hồ sơ của Thuế vụ Canada (CRA) và cho biết CRA này “sẽ chỉ có thông tin về việc một người đã qua đời nếu một thành viên trong gia đình đã liên hệ với CRA hoặc Service Canada để thông báo cho họ về việc đứa con qua đời.”

“Nếu trẻ em không có cha mẹ hoặc người giám hộ hưởng Phúc lợi Trẻ em Canada (CCB) có thể nhận dạng được trong hồ sơ tại CRA kể từ ngày 1 tháng 7 năm 2020, thì séc sẽ được cấp theo tên của đứa trẻ,” ESDC cho biết.

Theo ESDC, khoản trợ cấp một lần này đã được cấp cho khoảng 1.7 triệu người Canada khuyết tật.

ESDC không cho biết họ có được thông báo về bất kỳ tấm séc nào khác được gởi đi do nhầm lẫn hay không, nhưng nói rằng trường hợp của Walsh là “rất hiếm và đáng tiếc”.

“Chính phủ Canada vô cùng tiếc thương về sự mất mát khôn lường này của gia đình,” ESDC nói.

Trong khi Walsh nói rằng gia đình đã thông báo cho chính phủ về việc Bonnie qua đời thông qua lãnh sự quán Canada ở New Zealand vào năm 2009, bà nói rằng bà không được cho biết rằng bà có trách nhiệm phải liên hệ với các cơ quan khác trong chính phủ, trong đó có CRA, để bảo đảm từng cơ quan đều biết Bonnie đã chết.

Vì gia đình rời Canada khi Bonnie còn nhỏ, bà Walsh nói rằng bà không nghĩ con gái mình có bất kỳ hồ sơ giấy tờ gì với CRA.

“Vì chúng tôi chưa bao giờ nhận được chứng chỉ miễn giảm thuế dành cho người khuyết tật (DTC) cũng như bất kỳ khoản trợ cấp khuyết tật nào cho con chúng tôi và đã rời khỏi đất nước khi nó tròn một tuổi, tôi không biết làm sao có hồ sơ về DTC để dựa vào đó mà cấp séc trợ cấp,” bà Walsh nói.

Bà Walsh cho biết bà hy vọng rằng các bậc cha mẹ khác không phải “trải nghiệm niềm vui nhận được thư gởi cho đứa con đã chết của họ” vì họ đã không thông báo cho CRA về cái chết của con họ.

Vì Bonnie lẽ ra sẽ tròn 19 tuổi vào tháng 6 sắp tới, bà Walsh nói bà hiểu tại sao tấm séc lại được cấp ghi tên của Bonnie. Tuy nhiên, bà nghĩ không có lý do gì khi chính phủ sau đó lại gởi khoản trợ cấp tới cha mẹ của Bonnie ở New Zealand.

Bộ ESDC nói với đài CTVNews rằng “khoản trợ cấp đó sẽ cần được trả lại” và cung cấp một địa chỉ gởi thư cũng như địa chỉ trang mạng (https://www.canada.ca/en/revenue-agency/news/newsroom/tax-tips/tax-filing-season-media-kit/tfsmk17.html) hướng dẫn về những việc cần làm khi một người thân qua đời và nhờ chuyển cho bà Walsh.

Bà nói rằng chưa có từ ESDC hoặc CRA liên hệ trực tiếp với bà về tấm séc đó.

Bà Walsh nói bà sẽ trả lại tấm séc nếu vẫn có thể tìm thấy nó. Bà nói CRA có thể phong tỏa tấm séc cho tới lúc đó.

“Có ảnh chụp tấm séc đó. Cứ tự nhiên dừng thanh toán tấm séc của Bonnie. Nó sẽ chẳng sớm bỏ séc vô ngân hàng đâu, bà nói.

Nguồn: CTV, 1/4/2021.

© Bản tiếng Việt của Canada Info.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.